Chương 6

Đến và rồi biến mất

Tắt di động Trân thẩn thờ nhìn vào một góc trần nhà. Đầu óc cô bồng bềnh với những suy nghĩ mong manh về sự hiển diện và biến mất. Những thứ xảy ra đột ngột, tí tắc trong một khoảng khắc, không một điềm báo trước. Sự chết bất thình lình, sự biến mất không một dấu vết, và sự thay đổi của con người trong bàng hoàng của bao người. Nếu có thể hiểu được lý do thì con người tất nhiên sẽ tìm cách ngăn chặn hay phòng ngừa những bước ngoặc tồi tệ này. Nhưng đôi khi dù ta có là vua, bà hoàng thì cũng không thể ngăn chặn nỗi những định lý của quy luật sống.

Tay cô rung và nước mắt bắt đầu nhỏ giọt trên phím di động. Trân bấm rồi lại xoá, cuối cùng trong nữa tiếng đồng hồ cô cũng đã viết xuống tất cả những gì cô muốn nói, rồi thêm nữa tiếng đồng hồ nữa cô mới can đảm bấm gửi. Và cứ thế mắt cô trông chờ hồi hộp một sự phản hồi. Mỗi phút cô lại nhìn vào màng hình di động. Phía dưới tin nhắn vẫn chỉ ẩn hiện “đang gửi” mà không phải là “đã đọc”. Cô ngồi bất thần trong những suy nghĩ về người đọc tin sẽ làm gì, nghĩ gì. Vài ngày tiếp Trân càng thất vọng vì không một phản hồi. Lý trí cô đã không tập trung đủ để hiểu nổi là tin nhắn của mình không hề được gửi bởi lượng tin nhắn quá tải, dài bằng cả 3 tin nhắn trong một. Cô chỉ biết biện minh duy nhất cho việc này là ông ta đã đổi số sau lần trước cô gọi, hay nhiều khả năng là ông ta không thèm trả lời cô nữa.

Việc cản đảm cô làm lần này là bắt đầu từ một cuộc gọi sớm ngày hôm đó. Một tin buồn đã bất chợt khiến Trân vứt cả cái tôi của mình để viết những dòng tin nhắn, mật thiết kết quả đoán trước là không thay đổi. Nhưng việc mẹ bạn cô đột ngột qua đời đã giãy lên trong cô một suy nghĩ là hãy hành sử sự việc nếu có thể trước khi một người thân của mình biến mất. Tia hy vọng của việc cứu vớt tình thế trước khi nó tệ hại hơn, và đó là lý do cô gửi một tin nhắn cho cậu cô.

..

Thứ bảy này Huy lại lên cơ quan và cô cũng chẳng buồn vẫn đi theo. Văn phòng anh dù sao cũng là một nơi đầy đủ bàn ghế, rộng rãi để cô làm việc và đặc biệt là có thể uống nước, cafe thoải mái. Cơ quan anh tên gì thì cô không bao giờ nhớ, chỉ biết nó nằm ở Fornebua, khu công nghiệp mới và là nơi những công ty techno lớn đặt văn phòng ở Oslo. Nếu thứ bảy là để được giải lao cuối tuần thì cô vẫn muốn đọc tài liệu cho bài luận án ở một góc yên tỉnh nào đó, và cơ quan Huy là tuyệt đỉnh. Không một ai thèm lên đây cuối tuần. Ở đây cô có thể đọc nhiều báo, từ công nghệ đến kinh tế và tất nhiên là không có báo làm đẹp hay shopping nhưng những chỗ khác. Mà lại còn có cả bida và cờ vua, đúng chất công ty cho đàn ông, như cái quan niệm công nghệ là chỉ cho phái mạnh nghiên cứu vậy. Cô cảm thấy rất thích thú với nơi đây vì phòng làm việc, giải lao cực kỳ hợp với sợ thích của mình. Hôm đó cô nhớ Huy đã vẽ lên bảng vẽ một biểu đồ để giải thích cho cô hiểu điều gì đang xảy ra ở Việt Nam. Nông nghiệp, công nghiệp, công ty tư nhân, công ty nhà nước và một hệ thống mà cô buồn cười đặt tên nó là “cắt cỏ”. Cứ mỗi khi có một đề tài thêm về Việt Nam thì tôi lại hào hứng tham gia, và mặc thiết quên mất cả là thời gian, việc chính của mình.

Rồi Trân cũng không ngần ngại kể Huy là tuần sau đi London nên ráng chăm chỉ cuối tuần. Nhưng trước ánh mắt Huy, anh ta không mấy chi là hưởng ứng bởi chưa bao giờ đặt chân đến nơi này. Huy không còn ngạc nhiên mà chỉ hỏi ngắn.

_ “ Chỉ có vậy mà đi hoài sao? ”

Trân tóm tắt, nhấn mạnh lý do là vì những món ăn việt, hàn quá ngon, rồi shopping giảm giả, rồi miểm cười gật đầu thay cho một giải thích khác. Huy không hỏi thêm nhưng nhìn cô một hồi đầy ngụ ý rồi nói.

_” Anh chưa bao giờ đi London nhưng theo BBC thì nơi đây có nhiều tệ nạn về người Việt”.

Vẫn như bao lần, Huy toàn phát biểu dựa trên đài BBC. Đài tin tức Anh nổi tiếng mà anh vẫn thường cập nhật và khuyên cô nên đọc. Trừ mảng tin tức Nauy, Việt Nam thì BBC hoàn toàn lạ với cô.

_”Có gì?” cô hỏi một cách không quá quan tâm.

Huy mở một tin trên màng hình laptop rồi chuyển cho cô. Liếc mắt cô đọc hàng chữ “Tội phạm cần sa người việt lan tràn tại Anh”. Một suy nghĩ đập vào đầu cô lúc đó là cần sa là gì. Cô lại một lần nữa tung ra một câu hỏi khù khờ trước mặt anh.

_ “Trời, em học dược mà”, giọng Huy như quát lên vì ngạc nhiên trước ánh mắt nhìn, cặp mày nhíu lại của cô.

Trân đúng là không biết cần sa, nói đúng hơn cô không nghĩ ra tên Nauy của nó trước khi Huy nhấn mạnh từ “ Cannabis”, thì cô mới tựa ra được thứ mà cô đã từng học qua ở trường. Ngắn gọn cô chỉ nhớ là nó liệt vào những loại bị cấm buôn bán, dù chứng minh khoa học chưa liệt nó vào danh sách chất gây nghiện như heroin, ketaphemanin v.v. Cô cũng chợt nhớ là vài tháng trước, báo Nauy có phát tin người việt trồng cần sa bất hợp pháp tại nhà, và đã tìm thấy ở 4 thành phố. Điều này làm cho cả nhóm bạn việt trong lớp cô bị chọc là dân cần sa, mặc dù lời nói của họ không một ác ý. Cũng có thể hiểu được vì từ trước đến giờ chỉ duy nhất người việt bị bắt với việc này mà không phải một dân tộc khác. Tại sao thì Trân chỉ hiểu là vì tiền kiếm được là rất cao. Cô còn nghĩ việc này là mới toan thì Huy đem đến cho cô những bài viết mà nêu ra tầm cỡ của vẫn đề này ở Anh Quốc.

Những cơ sở có tổ chức cho việc trồng cần sa chứ không chỉ đơn giản là cá nhân tiêu thụ, buôn bán. Đằng sau còn là cả một đường dây buôn lậu người qua Anh bằng đủ thủ thục, rồi công việc cho những người di trú lậu ở Anh là việc buôn bán tính dục, trồng cần sa hay ở mướn. Trân đọc một loạt bài viết rồi quay sang Huy để tìm một sự đính chính hoàn hảo hơn. Cô nhìn trầm trầm đối tượng trước mặt đầy khả nghi. Rồi như mọi lúc Huy luôn mở lời trước để đính chính những suy nghĩ của cô. Chỉnh lại gọng kính, anh nói

_ “Có cần biết thêm không nàng?”

Đúng như mọi khi, lúc cô tò mò thì anh ta sẽ đem lại những giải đáp, nạp thông tin cho cô. Trân gật đầu nhẹ và tượng như đang còn mơ hồ với một suy nghĩ lạc lỏng nào đó thì Huy bắt đầu nói về những gì anh ta biết. Cô biết nếu bỏ tí thời gian ra tìm trên mạng, báo chí thì sẽ có tài liệu để tham khảo, nhưng sẽ không cho cô sự phản đoán sâu sa. Nghe câu chuyện Huy dẫn thêm làm cô hoang tưởng về một điều gì đó. Anh ta biết nhiều vì anh ta là dân công nghệ hay chỉ vì Trân không hề biết nhiều về Anh Quốc hơn là một nơi mua sắm hoàng tráng. Trân hơi ngạc nhiên nhưng vẫn cố giữ sự bình thản, không một câu hỏi mà chỉ đâm đâm nhìn anh. Rồi cuối cùng cô cũng chặng giữa câu chuyện bằng một câu như quả bom tấn công bất ngờ mà Huy không thể nào đỡ được.

_ “Luận án tiến sĩ anh làm liên quan đến gì?”

Huy như ngậm nấm đấm mâm sôi nhìn Trân, với ánh mắt tuyệt vọng, giống lúc một người đàn ông biết cô người yêu của mình trở lại vào nhà sau cả giờ sửa soạn để thay bộ váy.

Dường như đằng sau tạo hoá cho một thế giới to lớn, là những mạng lưới gắn kết mỗi người lại với nhau. Không đơn thuần như ta nghĩ là phải cùng chung vĩ đạo mới gặp nhau. Mà cứ như là ai cũng có một mã số của duyên số để quyết định họ có cùng chung trên một tuyến đường với nhau không. 

One Reply to “Lời cầu hôn cho 400 cây vàng”

  1. Hi Hồng Hoa,

    Em viết tốt quá! Rất thật và sâu sắc. Về chính tả Tiếng Việt thì chắc lâu rồi không dùng đúng hông em?! 🙂

    Viết thật nhiều em nhé!

    Mong tin em…

    Anh Phương

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *